Xã hội

Công nghệ tác động đến đời sống chúng ta như thế nào?

Bài đầu tiên nên muốn viết lên blog này là về một chủ đề cũng khá là thời sự. Đó là chủ đề về công nghệ thay đổi cuộc sống của ta.

Trước khi mình nói về nó thì mình ôn lại chút kỷ niệm thời thơ ấu

Ngày còn nhỏ thì cứ hay nghe ca cổ cải lương vào các buổi trưa bằng radio chất lượng âm thanh so với hiện tại thì rất tệ nhưng nghe rất đã, với lại những bản ca cổ ngày xưa nghệ sĩ hát rất mộc chứ không có nhiều âm thanh và thiết bị điện tử như bây giờ. Hiện tại mặc dù có nhiều phương tiện nghe nhìn nhưng mình không tìm lại được cảm giác đã của ngày xưa. Một cảm giác rất yên bình.
Hết radio thì lại đến chiếc tivi trắng đen hoặc đầu băng từ được sử dụng bằng bình. Ngày ấy cả xóm mới có một chiếc tivi nên mỗi lần đến giờ xem phim hoặc chương trình giải trí nào đó là cả xóm cùng xem, rất rôm rả và tình hàng xóm. Những bộ phim tuy không kinh điển như giờ nhưng xem phim bộ ít thiếu tập nào. Cảm xúc theo từng đoạn phim, hỉ, nội, ái, ố kèm theo cảm nhịp phim. Xôm tụ nhất là những lúc đang mức mà tivi bị vấn đề về sóng, hết bình hoặc hết tập của ngày hôm đó. Ra về nhưng vẫn còn cái gì đó trong người và cứ muốn xem nữa, muốn xem nữa thế là phải chờ. Ngày xưa chờ xem phim như chờ người yêu.
Ngày xưa trong Tết nguyên đán kinh khủng. Con nhà nghèo nên mong được đến Tết để được ăn ngon, mặc đẹp, được lì xì, được đi chơi,…
Lớn lên một chút đến tuổi cập kê thì chuyện gì đến cũng đến là có bạn gái. Cái thời đó mặc dù Yahoo mới nổi nhưng phương tiện trong đổi chính vẫn là thư. Cảm giác viết xong một lá thư rồi đi gửi thư và chờ thư ngày nay khó mà tìm lại được. Mặc dù tôi viết chữ xấu, văn tệ – xếp thư và gói thư thì không tệ – nhưng người ta vẫn nắn nót, trau chuốt hồi âm lại cho mình.

Công nghệ đối với đời sống hiện tại ra sao?

Đến bây giờ thì sao? Mọi thứ đều trong tầm tay nhưng rất nhạt. Có thể có người phản biện lại quan điểm của mình nhưng đó là suy nghĩ của người thế hệ 8x đời giữa như mình.
Ngày nay rất nhiều nghệ sĩ hát cải lương nhưng mình cũng chỉ nghe quanh đi quẩn lại có một số nghệ sĩ của ngày xưa ấy. Những bài hát bây giờ được thu âm rất kỹ với nhiều kỹ thuật âm thanh hiện đại nhưng rồi sao? Nghe nhưng không chậm vào được trái tim người nghe. Mình không giải thích được vì sao lại như vậy. Vậy tại sao mình không thử cái mới? Nếu ai đã từng nghe những bài ca cổ cải lương ngày xưa thì chắc cũng không thay đổi được như mình.
Đến tivi giờ nhà giàu thì mỗi phòng một tivi, không thì mỗi nhà cũng có một cái. Có riêng thì mạnh ai nấy xem nên có ít chuyện để bàn, hàng xóm thì ít gặp nhau hơn. Rồi Cha xem một kênh. Mẹ xem một kênh mình lại thích một kênh khác nên mạnh ai nấy xem. Ít nhiều gì thì gia đình cũng ít gắng bó với nhau hơn.
Tết tết đến rồi nhưng cũng chẳng thấy háo hức như ngày xưa. Quần áo thì có thể mua bất cứ lúc nào thích, ăn thì cũng có thê ăn ngon lúc nào cũng được, một năm có thể có nhiều đợt được ăn lớn hơn cả Tết. Không có nhiều mong chờ một cái gì đó lắm lắm nên dần dần bị nhạt.
Giờ trò chuyện với người yêu thì chỉ việc cầm máy lên gọi & nhắn tin các kiểu. Các tin nhắn rồi sẽ trôi đi rất nhanh, cảm giác chờ đợi hàng ngày một cái gì đó là không có.
Đúng, chúng mang chúng ta đến gần nhau hơn nhưng có ý nghĩa gì khi nói chuyện mà mắt ta chẳng nhìn vào nhau, tâm hồn ta chẳng đồng điệu vì mỗi người đều có mối quan tâm riêng, đều mải theo đuổi cái đang diễn ra trên smartphone. Gần nhau đấy mà như xa vạn dặm.
Tôi không cổ súy mọi người quay về với ngày xưa. Bởi như tôi đã nói: Tôi không phủ nhận giá trị mà công nghệ đem lại. Nhưng nếu biết hài hòa cuộc sống giữa xưa và nay để con người có thể thực sự gần nhau mà vẫn có thể tiếp cận thông tin dễ dàng thì cuộc sống sẽ tuyệt vời hơn rất nhiều.
Khi viết bài này là tui cũng đang cố gắng cai cái smartphone. Ngành nghề của tôi để cai tuyệt đối thì không thể nào nhưng sẽ cố gắng hết mức có thể để có nhiều thời gian ý nghĩa hơn. Chẳng hạn như người viết blog ^^
Qua bài viết này tôi chỉ mong mọi người nên dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Cuộc sống máy móc, thị trường quá thì như con robot.
Trên là ý kiến chủ quan của tôi, mọi người có thể phản biện vô tư nhưng phải có lập luận tôi không thích bình luận kiểu vô nghĩa.
Chủ đề tiếp theo mà tôi định viết ít dòng đó là về môi trường, thực phẩm & giới trẻ ngày nay. Tương lai tôi muốn thực hiện một vài video clip hoặc hình động nói về các trò chơi ngày xưa mà con nít tụi tui hay chơi, đặc biệt là không tốn tiền tận dụng những thứ có sẵn trong tự nhiên không biết có bạn nào hứng thú tìm lại tuổi thơ không? Tôi không biết hết tất cả các trò nhưng nhiều chiếc đũa sẽ thành bó đũa. Nên rất khuyến khích có người cùng đồng hành.