Xã hội

Trà đá chém gió 28/09/2020

Chuyện là tối thứ 7 tuần rồi mình có chở Con mình đi vào khu trò chơi của Lotte Nguyễn Văn Lượng có hai tình huống mình gặp phải mà mình thấy rất nhiều người chọn để xử lý. Mình không phán xét về chuyện đúng sai nhưng nếu cá nhân mình thì có thể mình sẽ chọn cách xử lý khác.

Câu chuyện 1: tại máy trò chơi bắn khủng long thì có hai Cha/Con A đến chơi trước hai Cha/Con B đến chơi sau. Vấn đề mâu thuẫn xảy ra là hai Cha/Con A chơi quá nhiều trong khi chỉ có 1 máy, không nhường cho hai Cha/Con B. Cha B nói chuyện với cha A nhưng cha A vẫn cứ chơi thế là Cha B đòi dùng vũ lực thua đủ với cha A, cha A chơi xong cảnh đó thì nghỉ. Con mình cũng muốn chơi trò chơi này nhưng hiện tại tình hình không ổn nên cho chơi trò khác.

Câu chuyện 2: cũng tại khu trò chơi đó nhưng trò khác có hai gia đình cãi vã nhau về vấn đề ai bỏ tiền trước – chắc có thể là tụi nhỏ. Cứ thế hai bên người lớn lớn to tiếng với nhau còn hai đứa trẻ thì giành nhau kịch liệt.

Giải quyết vấn đề theo hướng cá nhân mình.

Câu chuyện 1: chơi khu trò chơi công cộng thì mình nên chia sẻ nhau chơi không nên vì quá ham muốn mà chơi không cho người khác chơi như vậy nếu không có ai chờ thì mình chơi sao cũng được. Mình không thích to tiếng nên nếu mình là Cha B thì mình có thể chờ hoặc đi chơi trò khác nhưng nếu mình yên tĩnh chờ đợi thì không biết chờ đến khi nào, mình không ủng hộ dùng vũ lực nói chuyện với nhau nhưng nếu Cha A không có ý thức thì nói chuyện tử tế thì như nước đổ lá môn.

Câu chuyện 2: trò chơi đó có 2 thẻ, mỗi thẻ 2.000 đ, chơi tầm 3 phút. Chúng ta vì 4.000 đ và chờ tầm 3 phút mà phải mang ấm ức vào người thì thật sự không đáng. Mình thì dĩ hòa vi quý cho qua chuyện, mình chỉ khẳng định là mình có bỏ xu vào máy rồi nhường cho người ta chơi. Có thể người ta không quan tâm 4.000 đ và 3 phút kia mà người ta chỉ quan tâm tôi có bỏ xu vào máy trò chơi thì sao? Vậy giờ làm sao để chứng minh được là mình có bỏ xu vào trước? Thời gian đôi co chứng minh đó thì mình đi tìm thú vui khác sẽ thanh thản hơn. Mình không tin trong 1 buổi chơi mà gặp tình cảnh này rất nhiều lần.

Giờ ra đường, ra xã hội không hiếm gặp tình huống xử sự như trên. Cuộc sống của mỗi người thì mỗi người nên chọn cách ứng xử sao cho văn minh để con cái nó còn học hỏi theo, hổ báo cáo chồn con mình nó học theo đến khi nó cư xử như vậy thì hỏi làm sao? Không tính trường hợp như chị Dậu.

Chuyện ăn uống và đi chợ:

Đi chợ: nói về vấn đề trả giá thì ai đi mua hàng cũng đều có nhu cầu trả giá trong đó có mình nhưng đó là với món hàng có giá trị còn đi chợ mua rau củ với số lượng ít thấy không hợp lý thì đi mua chỗ khác, chợ thì thiếu gì chỗ bán. Mình đi mua ếch 40.000 đ/1 kg, chị kia đến trả giá sao đó mà không đúng mong muốn của chị nên chị bỏ đi. Mình thấy giá đó hợp lý nên mua thôi. Thật ra thì ai cũng cần phải sống, nếu người bán chấp nhận bán giá cực rẻ thì anh ta sẽ không tồn tại với nghề lâu vì tính cuối cùng ra lợi nhuận chẳng là bao trong khi phải tốn công chở đi và về, làm thịt, ếch chết… Nếu nói anh ta bán rẻ sẽ bán được nhiều, đúng nhưng với khả năng của anh ta và khu dân cư đó thì nhiều hơn được bao nhiêu? Không ai chạy 10km chỉ để mua rẻ hơn vài ngàn đồng cho 1kg. Người mua trả giá bớt thêm vài ngàn cũng không làm mình giàu lên được. Nghịch lý cái là nhiều người sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn và cực lớn để mua sản phẩm hoặc dịch vụ trong khi giá trị sản phẩm, dịch vụ đó không đúng giá trị thực của nó. Người ta lại nói tiền trong túi tui tui muốn sử dụng sao cũng được, miễn sao tôi hài lòng. Thuận mua, vừa bán. Không sai nhưng phải suy nghĩ về cách dùng tiền của mình sao cho hài hòa lợi ích.

Ăn uống: vấn đề ăn toàn vệ sinh thực phẩm là vấn đề muôn thuở. Người tiêu dùng ngày càng đòi hỏi nhiều hơn kể cả quán bình dân. Mình thấy nhiều người bán thức ăn cầm này, nấu kia, hốt nọ thật là mất vệ sinh. Mình mong là Bà con làm ngành ẩm thực nên chú trọng chứ chúng ta không thể tồn tại mãi và lớn mạnh nếu chúng ta buôn bán mất vệ sinh.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments